次韻昌甫九峰留詩 其二

宋代 韓淲
每恨居山淺,扶輿過九峰。幾年無恃怙,常此痛音容。 風雨寒垂點,雲煙晚復重。市廛多汩沒,忽爾脫塵蹤。
měi hèn shān qiǎn   輿 guò jiǔ fēng nián shì   cháng tòng yīn róng
fēng hán chuí diǎn   yún yān wǎn zhòng shì chán duō   ěr tuō chén zōng