次韻昌甫九峰庵所寄

宋代 韓淲
庵院誰人車馬來,草生泥路石生苔。冢邊只有千章木,山外寧無一點埃。 先友到時多感慨,孤兒知後轉悲摧。讀詩何忍賡酬去,夜月吹涼曲岸隈。
ān yuàn shuí rén chē lái   cǎo shēng shí shēng tái zhǒng biān zhǐ yǒu qiān zhāng shān   wài níng diǎn āi    
xiān yǒu dào shí duō gǎn kǎi   ér zhī hòu zhuǎn bēi cuī shī rěn gēng chóu   yuè chuī liáng àn wēi