次韻昌甫別後所寄

宋代 韓淲
多病登台畏獨醒,荒園蕊菊尚青青。山中我友還新別,門外巾車亦始停。 老去年年無以醉,詩來字字信斯馨。遙知隱地秋風急,坐對松寒數鶴翎。
duō bìng dēng tái wèi xǐng   huāng yuán ruǐ shàng qīng qīng shān zhōng yǒu hái xīn bié mén   wài jīn chē shǐ tíng    
lǎo nián nián zuì   shī lái xìn xīn yáo zhī yǐn qiū fēng zuò   duì sōng hán shù líng