次韻昌甫

宋代 韓淲
論交與誰語,忽厭來者眾。山林恨不深,萬事祗一鬨。 秋風吹衣裳,憀慄薄寒中。幽憂誦離騷,此意千載共。 世豈無升沉,人自有輕重。匪惟物所移,即以勢之動。 吁嗟奈若何,得句且吟諷。吾儕聚集地,絕倒頗閒縱。 雖作三日留,尚覺歸倥傯。長歌固雲哀,慟哭未為痛。 遷書並屈賈,班史傳王貢。甚矣孔仲尼,不復周公夢。
lùn jiāo shuí   yàn lái zhě zhòng shān lín hèn shēn   wàn shì zhī hòng
qiū fēng chuī shang   liáo báo hán zhōng yōu yōu sòng sāo   qiān zǎi gòng
shì shēng chén   rén yǒu qīng zhòng fěi wéi suǒ   shì zhī dòng
jiē nài ruò   de qiě yín fěng chái   jué dǎo xián zòng
suī zuò sān liú   shàng jué guī kǒng zǒng cháng yún āi   tòng wèi wèi tòng
qiān shū bìng jiǎ   bān shǐ zhuàn wáng gòng shén kǒng zhòng   zhōu gōng mèng