次韻曹實聽舅氏彈琴

宋代 方岳
有客夜鼓龍門琴,風露漠漠侵秋庭。 妙彈幽響落指外,此意難以兩耳聽。 參橫斗轉四山寂,但聞別鶴之夜怨, 離鸞之晨岑。挐音誰適鳴滄浪, 寅緣葦間情衋傷。忽然浩嘆聲軒昂, 二十八宿俱韜藏。少焉月出流寒光, 但見山蒼蒼兮江泱泱。爾乃舂容大篇, 寂寞短章。謬攸一笑天所吝, 亦恐此樂不可常。吾當為君譜入渭陽操, 莫彈履霜似傷孝。碧桐翠竹夜生寒, 折揚皇華何足道。人生百年幾今夕, 我思古人心忽忽。黃金擬鑄鍾子期, 此言每墮槐安國。
yǒu lóng mén qín   fēng qīn qiū tíng  
miào dàn yōu xiǎng luò zhǐ wài   nán liǎng ěr tīng  
shēn héng dǒu zhuǎn shān   dàn wén bié zhī yuàn  
luán zhī chén cén yīn shuí shì míng cāng làng    
yín yuán wěi jiān qíng shāng rán hào tàn shēng xuān áng    
èr shí xiù 宿 tāo cáng shǎo yān yuè chū liú hán guāng    
dàn jiàn shān cāng cāng jiāng yāng yāng ěr nǎi chōng róng piān    
duǎn zhāng miù yōu xiào tiān suǒ lìn    
kǒng cháng dāng wèi jūn wèi yáng cāo    
dàn shuāng shì shāng xiào tóng cuì zhú shēng hán    
shé yáng huáng huá dào rén shēng bǎi nián jīn    
rén xīn huáng jīn zhù zhōng    
yán měi duò huái ān guó