次韻參寥杜孝錫

宋代 李之儀
君不見深山窮谷千丈潭,懸崖絕壁倒掛松。雷霆雨電有時一灑遍八極,繁霜雪霽能邀夜月來高穹。 又不見江頭龜手洴澼絖,裂地得侯終有逢。長安大雪幾千尺,高臥不愧衣玲瓏。 揖人而相若反掌,登天有路非難通。天之可上勢或便,得相乃在須臾中。 朝冠貂蟬暮徽纆,曲肱何在三千鍾。方東遽北安足究,豈異海舶隨狂風。 舞雩而詠吾與點,坐中客滿誰知融。屹屹杜夫子,靈芝翳深叢。 百年轉盼皆腐朽,且將逸駕聊與同。我慚圭觚刺人眼,空向霜天望飛鴻。
jūn jiàn shēn shān qióng qiān zhàng tán   xuán jué dào guà sōng léi tíng diàn yǒu shí biàn   fán shuāng xuě néng yāo yuè lái gāo qióng
yòu jiàn jiāng tóu guī shǒu píng kuàng   liè hóu zhōng yǒu féng cháng ān xuě qiān chǐ   gāo kuì líng lóng
rén ér xiāng ruò fǎn zhǎng   dēng tiān yǒu fēi nàn tōng tiān zhī shàng shì huò biàn 便   xiāng nǎi zài zhōng
cháo guān diāo chán huī   gōng zài sān qiān zhōng fāng dōng běi ān jiū   hǎi suí kuáng fēng
ér yǒng diǎn   zuò zhōng mǎn 滿 shéi zhī róng   líng zhī shēn cóng
bǎi nián zhuǎn pàn jiē xiǔ   qiě jiāng jià liáo tóng cán guī rén yǎn   kōng xiàng shuāng tiān wàng fēi hóng