次韻補柳子厚八愚詩

宋代 汪炎昶
拂翳藤裊風,漬澡松助雨。 幽抱逼池光,妙趣味禽語。 愚豈異嘉日,優惟絕浮慕。 當有來者知,泉石良可撫。
téng niǎo fēng   zǎo sōng zhù  
yōu bào chí guāng   miào wèi qín  
jiā   yōu wéi jué  
dāng yǒu lái zhě zhī   quán shí liáng