次韻伯遠運干見寄

宋代 王之道
善鄰雖幸借餘光,終愧陳臻問發棠。 官柳又驚眉拂翠,宮梅應喜額塗黃。 江湖得計還相造,道義論交付兩忘。 多謝乾坤容長物,許乘春意到文昌。
shàn lín suī xìng jiè guāng   zhōng kuì chén zhēn wèn táng
guān liǔ yòu jīng méi cuì   gōng méi yīng é huáng
jiāng hái xiāng zào   dào lùn jiāo liǎng wàng
duō xiè qián kūn róng cháng   chéng chūn dào wén chāng