次韻伯皋至日

宋代 韓淲
眼中林密更山深,昧昧從前直至今。且與兒童誇好節,豈無交友話閒心。 繁霜似雪空疑畫,盡日移時肯廢吟。歡喜有詩餘半隱,遍游朝市卻山林。
yǎn zhōng lín gèng shān shēn   mèi mèi cóng qián zhí zhì jīn qiě ér tóng kuā hǎo jié   jiāo yǒu huà xián xīn    
fán shuāng xuě kōng huà   jìn shí kěn fèi yín huān yǒu shī bàn yǐn biàn   yóu cháo shì què shān lín