次韻安止春詞十首 其十

宋代 郭祥正
花開游女斗明妝,馬上誰憐白首郎。社叟從今歌擊壤,詩人不用嘆繁霜。
huā kāi yóu dòu míng zhuāng   shàng shuí lián bái shǒu láng shè sǒu cóng jīn rǎng shī   rén yòng tàn fán shuāng