次韻

宋代 韓淲
不須酒畔狂吟里,夢破寒亭自驚起。一梢孤月帶霜華,靈山漫澈冰溪水。 塵勞空度幾星霜,畫手猶能眼界香。午夜城頭吹畫角,綠毛麼鳳墮其旁。 不怕花前不我知,只愁花後少人思。如今紙上閒言語,未抵依稀落墨時。
jiǔ pàn kuáng yín   mèng hán tíng jīng shāo yuè dài shuāng huá   líng shān màn chè bīng shuǐ
chén láo kōng xīng shuāng   huà shǒu yóu néng yǎn jiè xiāng chéng tóu chuī huà jiǎo   máo me fèng duò páng
huā qián zhī   zhǐ chóu huā hòu shǎo rén jīn zhǐ shàng xián yán   wèi luò shí