次韻

宋代 方岳
久矣寒窗美曲肱,絕交書到短檠燈。 向來問舍漁樵侶,肯作歸堂粥飯僧。 耕罷夕陽牛觳觫,睡殘明月鶴鬅鬙。 年來老懶力學相似,見兔何能便放鷹。
jiǔ hán chuāng měi gōng   jué jiāo shū dào duǎn qíng dēng  
xiàng lái wèn shě qiáo   kěn zuò guī táng zhōu fàn sēng  
gēng yáng niú   shuì cán míng yuè péng sēng  
nián lái lǎo lǎn xué xiāng   jiàn néng biàn 便 fàng yīng