次遠韻齒痛

宋代 蘇轍
元明散諸根,外與六塵合。 流中積緣氣,虛妄無可托。 敝陋少空明,婦姑相攘奪。 日出暵焦牙,風來動危蘀。 喜汝因病悟,或免終身著。 更須誦楞嚴,從此脫纏縛。
yuán míng sàn zhū gēn   wài liù chén  
liú zhōng yuán   wàng tuō  
lòu shǎo kōng míng   xiāng rǎng duó  
chū hàn jiāo   fēng lái dòng wēi tuò  
yīn bìng   huò miǎn zhōng shēn zhù  
gèng sòng lèng yán   cóng tuō chán