次友韻

宋代 汪炎昶
過人尤樂但隨時,往事獨須入夢思。 實行難磨姑致力,空言無補莫耽詩。 水終易起洋風浪,松暫微低偃雪枝。 李住道傍遭眾棄,蘭生谷底有人知。
guò rén yóu dàn suí shí   wǎng shì mèng  
shí xíng nán zhì   kōng yán dān shī  
shuǐ zhōng yáng fēng làng   sōng zàn wēi yǎn xuě zhī  
zhù dào bàng zāo zhòng   lán shēng yǒu rén zhī