次友人寒食書懷韻二首

宋代 張元干
孤生投老急菟裘,萬晨雲山已倦遊。 共喜石交逢異縣,更陪彩筆賦春愁。 無心俯仰猶多事,與世浮沉已拙謀。 冷雨吹花作寒食,三杯軟飽且眠休。
shēng tóu lǎo qiú   wàn chén yún shān juàn yóu  
gòng shí jiāo féng xiàn   gèng péi cǎi chūn chóu  
xīn yǎng yóu duō shì   shì chén zhuō móu  
lěng chuī huā zuò hán shí   sān bēi ruǎn bǎo qiě mián xiū