次葉守喜雨

宋代 呂本中
群囂寂寞已收聲,預怯秋房獨夜情。忽聽僧檐鳴宿雨,定知田舍舞安氓。 盡消積暑經時早,不厭新涼數日晴。更喜此邦賢太守,樂為詩頌教諸生。
qún xiāo shōu shēng   qiè qiū fáng qíng tīng sēng yán míng 宿 dìng   zhī tián shè ān máng    
jǐn xiāo shǔ jīng shí zǎo   yàn xīn liáng shù qíng gèng bāng xián tài shǒu   wèi shī sòng jiào zhū shēng