次秀野詠雪韻三首 其三

宋代 朱熹
開門驚怪雪交加,亂落橫飛詎有涯。密竹不妨呈勁節,早梅何處覓殘花。 山陰客子須乘興,洛下先生想臥家。病廢杯觴寒至骨,哦詩無復更豪誇。
kāi mén jīng guài xuě jiāo jiā   luàn luò héng fēi yǒu zhú fáng chéng jìn jié   zǎo méi chǔ cán huā
shān yīn chéng xìng   luò xià xiān sheng xiǎng jiā bìng fèi bēi shāng hán zhì   ó shī gèng háo kuā