次新淦

唐代 劉璉
柳條日以青,雪消春水煖。溯流何儃佪,又見白日晚。 山光與水色,取適興不淺。開戶面大江,憑軒見孤巘。 雲端野燒明,天際歸舟遠。憂來覺時遙,歡去知星短。 安行復飽食,使我顏色靦。進德思乾乾,匪躬懷蹇蹇。 持此慰吾心,庶以善自勉。
liǔ tiáo qīng   xuě xiāo chūn shuǐ nuǎn liú chán huí yòu   jiàn bái wǎn    
shān guāng shuǐ   shì xīng qiǎn kāi miàn jiāng píng   xuān jiàn yǎn    
yún duān shāo míng   tiān guī zhōu yuǎn yōu lái jué shí yáo huān   zhī xīng duǎn    
ān xíng bǎo shí   shǐ 使 yán miǎn jìn qián qián fěi   gōng huái jiǎn jiǎn    
chí wèi xīn   shù shàn miǎn