詞笑令(④無雙)

宋代 秦觀
詩曰:尚書有女名無雙。蛾眉如畫學新妝。姊家仙客最明後,舅母惟只呼王郎。尚書往日先曾許。數載睽違今復遇。聞說襄王二十年,當時未必輕相慕。 相慕。無雙女。當日尚書先曾許。王郎明俊神仙侶。腸斷別離情苦。數年睽恨今復遇。笑指襄江歸去。
shī yuē   shàng shū yǒu míng shuāng é méi huà xué xīn zhuāng jiā xiān zuì míng hòu   jiù wéi zhǐ wáng láng shàng shū wǎng xiān céng shù zài kuí wéi jīn wén shuō xiāng wáng èr shí nián   dāng shí wèi qīng xiāng
xiāng shuāng dāng shàng shū xiān céng wáng láng míng jùn shén xiān cháng duàn bié qíng shù nián kuí hèn jīn xiào zhǐ xiāng jiāng guī