次文遠韻

金朝 王建
野性唯便闃寂居,蒼苔鳥跡滿庭書。林花過雨紅猶重,籬竹和煙翠亦疏。 巳與農人成保社,更令兒輩學耕鋤。賞音只有東郊客,日袖新詩到敝廬。
xìng wéi biàn 便   cāng tái niǎo mǎn 滿 tíng shū lín huā guò hóng yóu zhòng   zhú yān cuì shū
nóng rén chéng bǎo shè   gèng lìng ér bèi xué gēng chú shǎng yīn zhǐ yǒu dōng jiāo   xiù xīn shī dào