次王元之武平寺詩
官居正與僧居近,乘興何妨日日來。
因向林泉得幽致,竟忘塵世有炎埃。
松雲隱隱當窗戶,花露□□下石苔。
對景令人重懷古,海天秋盡鶴飛回。
guān
官
jū
居
zhèng
正
yǔ
與
sēng
僧
jū
居
jìn
近
,
chéng
乘
xìng
興
hé
何
fáng
妨
rì
日
rì
日
lái
來
。
yīn
因
xiàng
向
lín
林
quán
泉
dé
得
yōu
幽
zhì
致
,
jìng
竟
wàng
忘
chén
塵
shì
世
yǒu
有
yán
炎
āi
埃
。
sōng
松
yún
雲
yǐn
隱
yǐn
隱
dāng
當
chuāng
窗
hu
戶
,
huā
花
lù
露
□
□
xià
下
shí
石
tái
苔
。
duì
對
jǐng
景
lìng
令
rén
人
zhòng
重
huái
懷
gǔ
古
,
hǎi
海
tiān
天
qiū
秋
jǐn
盡
hè
鶴
fēi
飛
huí
回
。