次蘇子瞻和李太白潯陽紫極宮感秋詩韻追懷太

宋代 黃庭堅
不見兩謫仙,長懷倚修竹。 行遶紫極宮,明珠得盈掬。 平生人慾殺,耿介受命獨。 往者如可作,抱被求同宿。 砥柱閱頹波,不疑更何卜。 但觀草木秋,葉落根自復。 我病二十年,大斗久不覆。 因之酌蘇李,蟹肥社醅熟。
jiàn liǎng zhé xiān   cháng huái xiū zhú  
xíng rào gōng   míng zhū yíng  
píng shēng rén shā   gěng jiè shòu mìng  
wǎng zhě zuò   bào bèi qiú tóng 宿  
zhù yuè tuí   gèng bo  
dàn guān cǎo qiū   luò gēn  
bìng èr shí nián   dǒu jiǔ  
yīn zhī zhuó   xiè féi shè pēi shú