次頌符術致雨之韻

宋代 汪炎昶
術乃轟雷電,時方切榮雩。 感通渠自諉,造化本無拘。 翻想匙明雪,量同斛糶珠。 天公應有語,爾力不從吾。
shù nǎi hōng léi diàn   shí fāng qiē róng  
gǎn tōng wěi   zào huà běn  
fān xiǎng shi míng xuě   liàng tóng tiào zhū  
tiān gōng yīng yǒu   ěr cóng