次陝郊

宋代 宋祁
驚風吹客夢,西落劍南天。 自問何為爾,官牒見嬰纏。 遽傳非久舍,黎明徒御喧。 俯輪千仞底,仰轡百尋巔。 憑高一以眺,野氣正蒼然。 崖奔仆僵樹,湍躁啼荒泉。 羈禽易去木,奔麇不擇阡。 撫物重增嘆,去邦邈以綿。 何為久行役,坐使歡心捐。
jīng fēng chuī mèng   西 luò jiàn nán tiān  
wèn wéi ěr   guān dié jiàn yīng chán  
chuán fēi jiǔ shě   míng xuān  
lún qiān rèn   yǎng pèi bǎi xún diān  
píng gāo tiào   zhèng cāng rán  
bēn jiāng shù   tuān zào huāng quán  
qín   bēn jūn qiān  
zhòng zēng tàn   bāng miǎo mián 綿  
wéi jiǔ xíng   zuò shǐ 使 huān xīn juān