次如心侄古意韻

宋代 陳著
妻孥恩愛深,生死同一窗。 胡然成別離,使汝悲涕雙。 人世能幾何,明滅風鐙幢。 有家尚堪活,奚豈□他鄉。 安得歸來舟,順風自南江。
ēn ài shēn   shēng tóng chuāng  
rán chéng bié   shǐ 使 bēi shuāng  
rén shì néng   míng miè fēng dèng chuáng  
yǒu jiā shàng kān huó     xiāng  
ān guī lái zhōu   shùn fēng nán jiāng