次日登舟夜值風雨復用前韻二首寄潘氏 其二

宋代 鄧林
篷底燃燈坐夜深,可人篷上雨沉沉。新詩吟就誰能和,只有潘郎稱賞心。
péng rán dēng zuò shēn   rén péng shàng chén chén xīn shī yín jiù shuí néng   zhǐ yǒu pān láng chēng shǎng xīn