次前韻

宋代 蘇轍
閉門何所事,毛髮日青青。 齒折登山屐,塵生貰酒瓶。 調心開貝葉,救病讀《難經》。 定起無人見,寒燈一點星。
mén suǒ shì   máo qīng qīng  
chǐ shé dēng shān   chén shēng shì jiǔ píng  
diào 調 xīn kāi bèi   jiù bìng nàn jīng      
dìng rén jiàn   hán dēng diǎn xīng