次彭應之魚樂亭韻

宋代 朱熹
亭前活水破輕冰,漸見游鯈傍石棱。老子自知魚樂處,不須莊惠與同登。
tíng qián huó shuǐ qīng bīng   jiàn jiàn yóu tiáo bàng shí léng lǎo zi zhī chù   zhuāng huì tóng dēng