次潘節夫韻

宋代 呂本中
昔年繞舍培楸梧,霜風初勁葉未枯。雞肥兔賤年穀熟,草服黃冠真野夫。 時時步屧遇鄰叟,共醉不復煩追呼。杯中滿汎注白玉,林邊阿堵無青鳧。 擊壤歌缶有餘樂,豈羨騏驥馳大衢。眼眵看朱或成碧,心懵讀馬還作烏。 富如安昌徒自苦,上賈必欲求膏腴。聲名向晚更寂寞,何似楊雄宅一區。 美官好爵乃上苴,人生要在修廉隅。
nián rào shě péi qiū   shuāng fēng chū jìn wèi féi jiàn nián shú cǎo   huáng guān zhēn    
shí shí xiè lín sǒu   gòng zuì fán zhuī bēi zhōng mǎn fàn 滿 zhù bái lín   biān ē qīng    
rǎng fǒu yǒu   xiàn chí yǎn chī kàn zhū huò chéng xīn   měng hái zuò    
ān chāng   shàng jiǎ qiú gāo shēng míng xiàng wǎn gèng   yáng xióng zhái    
měi guān hǎo jué nǎi shàng   rén shēng yào zài xiū lián