次明仲勤字韻

宋代 劉子翬
苦無聊賴憶披雲,曳杖寧知四體勤。 握手便成忘適適,縱談終愧自聞聞。 浮蛆釀熟貽彭澤,斫膾圖成想右軍。 莫為冷風發歸興,石峰秋月許平分。
liáo lài yún   zhàng níng zhī qín  
shǒu biàn 便 chéng wàng shì shì   zòng tán zhōng kuì wén wén  
niàng shú péng   zhuó kuài chéng xiǎng yòu jūn  
wèi lěng fēng guī xīng   shí fēng qiū yuè píng fēn