次綠字韻

宋代 曾幾
會前南山青,舍後北山綠。 捫蘿陟其巔,策杖繞其足。 中間奇絕處,青里見心腹。 登臨豈不佳,老境日以蹙。 誰知怪石供,能坐我郊牧。 政應索幽遐,何憚越川瀆。 嶔崎庾嶺南,美者色蒼玉。 賞音無東坡,尤物多跧伏。 今年致書求,屢以可否卜。 故人為遣送,健步遠相逐。 雖非古仇池,要是好崖谷。 似為天所矜,此段獨從欲。 深慚舁致重,路轉知幾曲。 安得滄海神,鞭笞使之速。
huì qián nán shān qīng   shě hòu běi shān  
mén luó zhì diān   zhàng rào  
zhōng jiān jué chù   qīng jiàn xīn  
dēng lín jiā   lǎo jìng  
shéi zhī guài shí gòng   néng zuò jiāo  
zhèng yīng suǒ yōu xiá   dàn yuè chuān  
qīn lǐng nán   měi zhě cāng  
shǎng yīn dōng   yóu duō quán  
jīn nián zhì shū qiú   fǒu bo  
rén wéi qiǎn sòng   jiàn yuǎn xiāng zhú  
suī fēi chóu chí   yào shì hǎo  
shì wèi tiān suǒ jīn   duàn cóng  
shēn cán zhì zhòng   zhuǎn zhī  
ān cāng hǎi shén   biān chī shǐ 使 zhī