次駒父游孺子亭韻

宋代 李彭
平居懶與慢相親,寄傲行歌似隱淪。水退荷花飢殘暑,秋來山色挽幽人。 從雌鸂鶒窺黃帽,旁母鳧雛映白蘋。興罷歸來去高臥,詩成聊復寄雷陳。
píng lǎn màn xiāng qīn   ào xíng shì yǐn lún shuǐ tuì 退 huā cán shǔ qiū   lái shān wǎn yōu rén    
cóng chì kuī huáng mào   páng chú yìng bái píng xīng guī lái gāo shī   chéng liáo léi chén