次胡琴所韻

元代 劉崧
旅捨生芳草,書帷映古槐。共憐春意入,況值客愁開。 隔嶼花如霧,鬨堂笑似雷。杯行嫌太緩,故遣短歌催。
shè shēng fāng cǎo   shū wéi yìng huái gòng lián chūn kuàng   zhí chóu kāi    
huā   hōng táng xiào shì léi bēi xíng xián tài huǎn   qiǎn duǎn cuī