次海東書院山長曾鶴峰和程明府秋聲六詠元韻

宋代 章甫
蕭蕭木葉落淒清,樹里飄搖樹外鳴。銷夏變青微有恨,悲秋斷碧更無情。 風前捲破千林色,雨後催殘五夜聲。聽罷空山尋跡去,亂雲深處幾人行。
xiāo xiāo luò qīng   shù piāo yáo shù wài míng xiāo xià biàn qīng wēi yǒu hèn bēi   qiū duàn gèng qíng    
fēng qián juǎn qiān lín   hòu cuī cán shēng tīng kōng shān xún luàn   yún shēn chù rén xíng