次海東書院山長曾鶴峰和程明府秋聲六詠元韻

宋代 章甫
秋宵萬籟盡銷沉,忽聽霜寒幾度砧。斷續撼來驚旅夢,高低搗去碎鄉心。 風前遠送江頭響,月下頻敲石上音。更有一番腸斷處,浣紗溪女自微吟。
qiū xiāo wàn lài jǐn xiāo chén   tīng shuāng hán zhēn duàn hàn lái jīng mèng   gāo dǎo suì xiāng xīn
fēng qián yuǎn sòng jiāng tóu xiǎng   yuè xià pín qiāo shí shàng yīn gèng yǒu fān cháng duàn chù   huàn shā wēi yín