辭故鄉
去去車孤麥地黃,桑榆一線漸迷茫。平原莽蕩愁無著,解送愁人只夕陽。
qù
去
qù
去
chē
車
gū
孤
mài
麥
dì
地
huáng
黃
,
sāng
桑
yú
榆
yī
一
xiàn
線
jiàn
漸
mí
迷
máng
茫
。
。
píng
平
yuán
原
mǎng
莽
dàng
盪
chóu
愁
wú
無
zhù
著
,
jiè
解
sòng
送
chóu
愁
rén
人
zhǐ
只
xī
夕
yáng
陽
。
。