次公和韻再賦答之

宋代 韓淲
雨煙埋卻面前山,悵望高吟祇自看。既以酒壺相煖熱,更因墨帖破荒寒。 誰家籬落梅千點,到處園林竹數竿。不是故人心事在,也隨塵慮失幽歡。
yān mái què miàn qián shān   chàng wàng gāo yín kàn jiǔ xiāng nuǎn gèng   yīn tiē huāng hán    
shuí jiā luò méi qiān diǎn   dào chù yuán lín zhú shù gān 竿 shì rén xīn shì zài   suí chén shī yōu huān