慈恩寺塔下避暑
古松凌巨塔,修竹映空廊。竟日聞虛籟,深山只此涼。
僧真生我靜,水淡發茶香。坐久東樓望,鐘聲振夕陽。
gǔ
古
sōng
松
líng
凌
jù
巨
tǎ
塔
,
xiū
修
zhú
竹
yìng
映
kōng
空
láng
廊
。
。
jìng
竟
rì
日
wén
聞
xū
虛
lài
籟
,
shēn
深
shān
山
zhī
只
cǐ
此
liáng
涼
。
。
sēng
僧
zhēn
真
shēng
生
wǒ
我
jìng
靜
,
shuǐ
水
dàn
淡
fā
發
chá
茶
xiāng
香
。
。
zuò
坐
jiǔ
久
dōng
東
lóu
樓
wàng
望
,
zhōng
鍾
shēng
聲
zhèn
振
xī
夕
yáng
陽
。
。