次德友韻

宋代 許及之
憶昨得君和陶詩,床頭細讀人謂痴。二南固自立牆面,十駕亦欲鞭駑疲。 退慚作吏了無補,正使得句安能奇。有時拈筆弄紙墨,大似臨敵收槍旗。 投老且願共詩社,斗健聊欲為兒嬉。恨子寓舍苦迢遞,有僧借屋無奔馳。 乞米不須煩送似,無儲自足常宴如。轉庵與為方外舊,仆也何翅管中窺。 豈有脩竹真可款,曷不宿霧及早披。來詩賡酬特未已,追逐登臨隨所之。
zuó de jūn táo shī   chuáng tóu rén wèi chī èr nán qiáng miàn shí   jià biān    
tuì 退 cán zuò liǎo   zhèng shǐ 使 de ān néng yǒu shí niān nòng zhǐ   shì lín shōu qiāng    
tóu lǎo qiě yuàn gòng shī shè   dòu jiàn liáo wèi ér hèn zi shè tiáo yǒu   sēng jiè bēn chí    
fán sòng   chǔ cháng yàn zhuǎn ān wèi fāng wài jiù   chì guǎn zhōng kuī    
yǒu xiū zhú zhēn kuǎn   宿 zǎo lái shī gēng chóu wèi zhuī   zhú dēng lín suí suǒ zhī