次單君范袖來汪西皋所譔詠秋十章以示因和之

宋代 陳著
平生四海有知心,宿草秋風只感今。 獨向西皋一回首,未曾平面已蘭金。
píng shēng hǎi yǒu zhī xīn   宿 cǎo qiū fēng zhǐ gǎn jīn  
xiàng 西 gāo huí shǒu   wèi céng píng miàn lán jīn