次單君范袖來汪西皋所譔詠秋十章以示因和之

宋代 陳著
苹蓼汀洲紅白分,憂心觸景自如醺。 鴻飛本欲冥冥去,萬里長天不放雲。
píng liǎo tīng zhōu hóng bái fēn   yōu xīn chù jǐng xūn  
hóng fēi běn míng míng   wàn cháng tiān fàng yún