次陳伯年和樊山詩韻

清代 繆荃孫
詩壇高聳寒雲層,希仙希聖非吟僧。閉門高臥陳無已,得句自如神鬼憑。 黃芽已悟無生訣,白足先證最上乘。神妙欲逐曹霸馬,搏鷙不數支公鷹。 鷓鴣先生海上至,珠光的礫劍氣騰。叩關握手道氣凝,訪尋積玉朝羽陵。 同車徑人故侯第,恍似北秀朝南能。是時天寒雨微濕,蕭蕭槭槭梧竹藤。 曲徑三弓洗新甃,小池一勺涵清冰。主人哦詩如入定,大聲撼壁猶不應。 兩雄相當不相下,欲別瑜亮誰克勝。珍弆不殊垂棘璧,鈔讀惜少宣州綾。 掉臂仍回海東去,如鳥離繳魚脫罾。守我正音羞俶詭,何事抵玉兼裂繒。 西江詩派足萬古,大千世界明元燈。
shī tán gāo sǒng hán yún céng   xiān shèng fēi yín sēng mén gāo chén   de shén guǐ píng
huáng shēng jué   bái xiān zhèng zuì shàng chéng shén miào zhú cáo   zhì shù zhī gōng yīng
zhè xiān sheng hǎi shàng zhì   zhū guāng de jiàn téng kòu guān shǒu dào níng   fǎng xún cháo líng
tóng chē jìng rén hòu   huǎng shì běi xiù cháo nán néng shì shí tiān hán wēi shī   xiāo xiāo zhú téng
jìng sān gōng xīn zhòu   xiǎo chí sháo hán qīng bīng zhǔ rén ó shī dìng   shēng hàn yóu yīng
liǎng xióng xiāng dāng xiāng xià   bié liàng shuí shèng zhēn shū chuí   chāo shǎo xuān zhōu líng
diào réng huí hǎi dōng   niǎo jiǎo tuō zēng shǒu zhèng yīn xiū chù guǐ   shì jiān liè zēng
西 jiāng shī pài wàn   qiān shì jiè míng yuán dēng