次昌英主簿叔晴鹿望韻

宋代 楊萬里
秋水冬全落,寒梅暖向榮。 煙林朋又滅,風鴈仄還平。 老豈愁能避,貧非嬾不營。 猶須鏟千嶂,剩與放雙朋。
qiū shuǐ dōng quán luò   hán méi nuǎn xiàng róng  
yān lín péng yòu miè   fēng yàn hái píng  
lǎo chóu néng   pín fēi lǎn yíng  
yóu chǎn qiān zhàng   shèng fàng shuāng péng