次曾谹甫韻寄賀子忱

宋代 林季仲
狂客當年隱四明,至今孫子愛林坰。 掛冠無慍亦無喜,抱膝自歌還自聽。 時弄清琴懷賀若,何妨後乘載樵青。 結鄰能踐前言否,春色方深絕境亭。
kuáng dāng nián yǐn míng   zhì jīn sūn ài lín jiōng  
guà guān yùn   bào hái tīng  
shí nòng qīng qín huái ruò   fáng hòu chéng zài qiáo qīng  
jié lín néng jiàn qián yán fǒu   chūn fāng shēn jué jìng tíng