出真陽峽十首

宋代 楊萬里
入峽長思出峽行,出來卻憶峽中清。 一江碧水供詩硯,兩岸青山作硯屏。
xiá cháng chū xiá xíng   chū lái què xiá zhōng qīng  
jiāng shuǐ gōng shī yàn   liǎng àn qīng shān zuò yàn píng