除夜吟

宋代 曹勛
鼕鼕夜漏嚴軍鼓,鼓聲入云云欲舞。寒風奰屓頑無聲,野色埋光暗塵土。 梅花隨臘散胡笳,胡笳曉色明春圃。春風直莫媚新聲,聲斷梅花還作主。
dōng dōng lòu yán jūn   shēng yún yún hán fēng wán shēng   mái guāng àn chén
méi huā suí sàn jiā   jiā xiǎo míng chūn chūn fēng zhí mèi xīn shēng   shēng duàn méi huā hái zuò zhǔ