除夜嘆

宋代 賀鑄
壯發忽種種,華年今復窮。 客懷少安適,況乃京塵中。 病肺厭斟酌,疲筋謝過從。 閒坊稅老屋,車馬無來蹤。 日俸才百錢,鹽齏猶不供。 夜榻覆龍具,晨炊熏馬通。 出門欲貸乞,羞汗難為容。 安得一扁舟,浮家乘興東。 江山此深隱,終老為田翁。 春秧二頓苗,秋獲期百鍾。 稚子課樵汲,壯妻兼織舂。 行歌滄浪清,臥快柴桑風。 神明養內觀,憂患無旁攻。 有客聞此言,誚余何不衷。 茲行果勇決,誰攬冥冥鴻。 安知祿籍間,去就如樊籠。 微尚良自信,所悲君不同。
zhuàng zhǒng zhǒng   huá nián jīn qióng  
huái shǎo ān shì   kuàng nǎi jīng chén zhōng  
bìng fèi yàn zhēn zhuó   jīn xiè guò cóng  
xián fāng shuì lǎo   chē lái zōng  
fèng cái bǎi qián   yán yóu gōng  
lóng   chén chuī xūn tōng  
chū mén dài   xiū hàn nán wéi róng  
ān piān zhōu   jiā chéng xìng dōng  
jiāng shān shēn yǐn   zhōng lǎo wèi tián wēng  
chūn yāng èr dùn miáo   qiū huò bǎi zhōng  
zhì qiáo   zhuàng jiān zhī chōng  
xíng cāng làng qīng   kuài chái sāng fēng  
shén míng yǎng nèi guān   yōu huàn páng gōng  
yǒu wén yán   qiào zhōng  
xíng guǒ yǒng jué   shuí lǎn míng míng hóng  
ān zhī 祿 jiān   jiù fán lóng  
wēi shàng liáng xìn   suǒ bēi jūn tóng