除夜 其一

宋代 徐積
春意匆匆又欲還,一年都似片時閒。青雲有路終須到,白日無情不暫閒。 任老豈妨修古道,更貧未肯憶深山。明朝獻壽何為祝,長著斑衣奉母顏。
chūn cōng cōng yòu hái   nián dōu shì piàn shí xián qīng yún yǒu zhōng dào bái   qíng zàn xián    
rèn lǎo fáng xiū dào   gèng pín wèi kěn shēn shān míng cháo xiàn shòu wéi zhù zhǎng   zhù bān fèng yán