初夜

宋代 陸游
初夜多幽興,危闌偶獨憑。 月升星盡沒,風勁雪重凝。 身似游邊客,心如退院僧。 奇寒不可耐,歸對北窗燈。
chū duō yōu xīng   wēi lán ǒu píng  
yuè shēng xīng jǐn méi   fēng jìn xuě zhòng níng  
shēn shì yóu biān   xīn tuì 退 yuàn sēng  
hán nài   guī duì běi chuāng dēng