除夕呈仲至

宋代 韓淲
小至才看語夜深,歲除寒雪復關心。交遊每嘆難同話,親舊相逢且自尋。 爆竹盡教鄰巷響,屠酥先付小兒斟。崇朝又是春風起,急景何由不緩吟。
xiǎo zhì cái kàn shēn   suì chú hán xuě guān xīn jiāo yóu měi tàn nán tóng huà qīn   jiù xiāng féng qiě xún    
bào zhú jìn jiào lín xiàng xiǎng   xiān xiǎo ér zhēn chóng cháo yòu shì chūn fēng   yǐng yóu huǎn yín